bhh✿ n polacoi.04🌹
22🌹
China
Tháng năm đó ai trả lại cho chúng ta
| 5.8.2023 | - Sinh nhật của Khánh Vy

Mùa thu năm đó, tôi cùng em đi trên con xe cub nhỏ, đi khắp những con đường hoa sữa. Người biết ta yêu loài hoa này nên đã nắm chặt tay ta mà thủ thỉ chuyện sau này.

Tôi nhẹ nhàng ôm chầm lấy em:

"Hoa sữa rơi
Anh nhặt lên
Em đặt trên mái tóc em..."

Vẫn là mùa thu đấy, con đường ấy trở nên nhộn nhịp. Tiếc là, con đường đó cũng không còn trải đầy hoa nữa.

--------------------------------------------------------------------------------------

| 5.8.2024 | - Sinh nhật của Khánh Vy

Chuyến xe cuối cùng trong lòng tôi mang tên "Thành phố này muôn màu".
Đồ thị này chen chúc, dòng người thì hối hạ chạy theo những bước chân để rồi ánh đèn đường là nơi cuối cùng họ dừng bước lại.

Hóa ra chiếc xe bus ngày nào đi trên con đường thời gian để mình ôn lại những kỉ niệm, những trải nghiệm mà năm tháng đó mình nên chậm lại để nhìn được những thước phim vô giá đấy.

Tôi nhìn em với ánh mắt trìu mến:

“Chuyến xe năm đó
Ta cùng em bước chậm
Để sống chọn từng khoảnh khắc bên nhau...”

Rồi những tiếng ve, những cơn gió mùa hạ thổi vào trong tâm trí cũng đành bay đi. Trải qua cảm giác đó thật gần mà đôi khi cũng lạ lùng.

Mùa hạ nào cũng có đau thương, rồi liên tục lặp lại những tán lá rơi cạnh bên hồ… con đường ngày ấy chúng ta từng nắm tay, ôm chặt lấy nhau.

_________________________________________________________________

| 5.8.2025 | - Sinh nhật của Khánh Vy

Đã kể từ khi 3 năm,
Tôi tìm lại bức thư tình ở góc căn phòng tối năm đó, nơi chúng tôi đã tìm thấy nhau. Trong đầu tôi chứa chan những thứ mà mình vốn không hề có, nhưng rồi tôi lại trốn vào một góc để tìm lại thứ tôi từng mất.

Tôi cùng em đi trên con phố đi bộ, nơi em thường rảnh rỗi vào mỗi cuối tuần. Em bảo tôi chụp cho em một bộ ảnh thật xinh để lưu giữ những kỉ niệm.

Tôi khẽ gật đầu, dịu dàng với đôi mắt em:

"Em mỉm cười
Nước mắt tôi rơi xuống
Để giữ lại muôn sắc màu của thành phố nơi này..."

Tiếng "tách" khẽ vang lên từ chiếc máy ảnh kéo tôi trở về với hiện thực. Tôi bật khóc vì đã không thể nói lời yêu em ở độ tuổi đôi mươi.

Thanh xuân này tôi cướp lấy để giúp cả hai trưởng thành. Từ một cô bé hồn nhiên vô lo vô nghĩ giờ đã trở thành một đại sứ ngoại giao, đứng giữa ánh đèn rực rỡ của thế giới.

Hi vọng một ngày nào đó, trên phố đi bộ tôi lại gặp được em, nơi mà chúng ta vốn dĩ thuộc về.

章若楠 Nov 18, 2025 @ 6:55am 
djt kon m3 thang hai
chaewon❤️❤ Nov 8, 2025 @ 11:29pm 
cheating
tnteo89704 Nov 8, 2025 @ 1:01am 
🍚🌪️
76561199574561729 Jul 29, 2025 @ 8:38pm 
🍜😰
bhh✿ n polacoi.04🌹 Jul 24, 2025 @ 5:28am 
Cô gái của tôi. Hở một tí là giận dỗi. Trăm điều đều là cô ấy sai, nhưng tôi chẳng thể nào trách móc được.

Người yêu tôi là thế, tính trẻ con, thích được nuông chiều. Lâu lâu lại tỏ vẻ như mình suy tư lắm, nhiều nỗi buồn lắm. Tôi biết, vì em yêu tôi nên mới hay buồn và suy nghĩ lung tung đâu đâu ấy.

Người yêu tôi bảo, yêu tôi tính cô ấy cũng trẻ con đi nhiều. Bởi thế cho dù em có giận, có ghét có nói chia tay tôi trăm ngàn lần trong nước mắt, tôi kiên quyết không đồng ý. Giữ em bên cạnh mình, có thế tôi mới yên tâm.
小女孩经常哭 Jul 16, 2025 @ 2:38am 
hello