Install Steam
sign in
|
language
简体中文 (Simplified Chinese)
繁體中文 (Traditional Chinese)
日本語 (Japanese)
한국어 (Korean)
ไทย (Thai)
Bahasa Indonesia (Indonesian)
Bahasa Melayu (Malay) BETA
Български (Bulgarian)
Čeština (Czech)
Dansk (Danish)
Deutsch (German)
Español - España (Spanish - Spain)
Español - Latinoamérica (Spanish - Latin America)
Ελληνικά (Greek)
Français (French)
Italiano (Italian)
Magyar (Hungarian)
Nederlands (Dutch)
Norsk (Norwegian)
Polski (Polish)
Português (Portuguese - Portugal)
Português - Brasil (Portuguese - Brazil)
Română (Romanian)
Русский (Russian)
Suomi (Finnish)
Svenska (Swedish)
Türkçe (Turkish)
Tiếng Việt (Vietnamese)
Українська (Ukrainian)
Report a translation problem

Từ thuở thiếu niên, Bi-Ta đã nổi danh khắp Qua Hô Trấn. Không phải vì võ nghệ cao cường, mà vì bốn chữ: “Tửu, Thực, Sắc, Phiến”. Đao không biết múa, kiếm chưa từng rút. Nhưng nha phiến và mỹ sắc thì tiêu xài chẳng gợn mảy may tiếc nuối.
Có người từng hỏi y:
“Bi-Ta Công tử, thế nào là ý nghĩa của kiếp người?”
Hắn nhấp một ngụm rượu đào, ôm lấy hai mỹ nhân mà cười ngạo nghễ:
“Rượu ngon, thịt béo, mỹ nhân ôn nhu, đó chính là chân lý!”
Nhưng ai ngờ, một cái chết đột ngột đã phá vỡ bầu rượu cuộc đời hắn.
Thế rồi, vào một đêm.
Quang-Mai, sau nhiều tháng sống trong lạc thú và không quan tâm đến thân thể, đã trở nên tiều tụy. Hắn gầy yếu, mờ mắt, hương thơm của cơ thể đàn bà giờ đây không thể che lấp đi sự mục ruỗng đang ăn mòn nội tạng hắn. Một ngày, hắn không dậy nổi nữa. Cái chết không đến từ một vết thương, mà đến từ sự tàn phá chậm rãi của dục vọng.
Quang-Mai chỉ kịp nói một câu, yếu ớt như hơi thở cuối cùng của mình:
“Bi-Ta Công tử… sống như thế… có thật là vui không?”
Bi-Ta không trả lời. Hắn chỉ ngồi đó, ngắm nhìn cái xác đã không còn sự sống, cái xác từng là một con người mạnh mẽ, ngời sáng trong ánh mắt đầy dục vọng. Nhưng giờ đây, hắn chỉ là một thân xác mục rỗng, không còn gì ngoài sự hối hận không thể quay lại.
Trong đêm tĩnh mịch ấy, Bi-Ta không uống rượu, không tìm kiếm sự vui vẻ nơi kỹ nữ. Hắn chỉ ngồi một mình, suy ngẫm về những gì vừa xảy ra, về những lời cuối cùng của Quang-Mai. Và trong sự im lặng, hắn nhận ra rằng, những điều hắn tìm kiếm trong cuộc sống. Sự thoả mãn vật chất, sắc đẹp, rượu chè, nha phiến... Chỉ là những chiếc bóng, những ảo tưởng thoáng qua.