Install Steam
sign in
|
language
简体中文 (Simplified Chinese)
繁體中文 (Traditional Chinese)
日本語 (Japanese)
한국어 (Korean)
ไทย (Thai)
Bahasa Indonesia (Indonesian)
Bahasa Melayu (Malay) BETA
Български (Bulgarian)
Čeština (Czech)
Dansk (Danish)
Deutsch (German)
Español - España (Spanish - Spain)
Español - Latinoamérica (Spanish - Latin America)
Ελληνικά (Greek)
Français (French)
Italiano (Italian)
Magyar (Hungarian)
Nederlands (Dutch)
Norsk (Norwegian)
Polski (Polish)
Português (Portuguese - Portugal)
Português - Brasil (Portuguese - Brazil)
Română (Romanian)
Русский (Russian)
Suomi (Finnish)
Svenska (Swedish)
Türkçe (Turkish)
Tiếng Việt (Vietnamese)
Українська (Ukrainian)
Report a translation problem

Đã làm phiền em với nửa kia
Thêm lý do cho anh tồn tại
Để lại chạm vào bờ môi ấy dịu dàng
Lời thì thầm ngọt ngào bên tai
Ta mất nhau thật rồi em ơi
Tan vỡ hai cực đành chia đôi
Anh sẽ luôn ghi nhớ em trong từng tế bào
Vậy mà dừng lại như thế sao
Em nhớ anh nhớ rất nhiều từng kỉ niệm đầu của đôi chúng ta
Ngày đêm muốn có anh kề bên
Đôi mi nặng vương tận sâu khoé mắt em cay
Đã trôi qua 2 năm ngày rời chuyến bay
Khoảng trống khó thể lấp đầy, em luôn cô đơn một mình nắm tay
Em sợ mình yếu đuối, đợi chờ chẳng thể nổi
Mình nhận ra, mối quan hệ xung quanh mình dần thu hẹp lại sau năm tháng. Đôi lúc là vì những mâu thuẫn không thể giải quyết, có khi lại âm thầm mà rời khỏi nhau.
Mình từng trách, từng giận và đôi lúc cũng tự hỏi tại sao họ lại biến mất khỏi cuộc sống mình như vậy.
Lâu dần, mình thôi mong cầu và thấy nhẹ nhàng hơn về chuyện ai đó rời đi. Họ đến và đi, suy cho cùng chỉ là hết duyên.
Mối quan hệ bền vững nhất, đi cùng mình tới suốt chặng đường lại là chính mình. Vậy nên, hãy vững tin, tin tưởng vào những quyết định của bản thân.
Có những nỗi đau theo mình suốt nhiều năm. Đôi khi, mình không nhắc đến, không có nghĩa là mình đã quên. Nó vẫn nguyên vẹn, âm thầm bám lấy mình mãi về sau.
Mình không chắc chúng sẽ mờ nhạt, hay là được che giấu bằng một niềm vui nào đó. Chỉ là mỗi khi con tim mình mềm yếu, nó lại tìm đến và khiến mình đau như lần đầu.
Mình không gắng gượng tỏ ra mình ổn, mình chọn đối diện với cảm xúc thật của bản thân. Mình chấp nhận việc những vết thương ấy đôi lần sẽ lại làm mình đau, làm mình sợ hãi, mơ hồ và thậm chí nghi ngờ bản thân không đủ tốt.
Cuộc đời vốn là vậy, ai cũng sẽ trải qua những nốt trầm. Và rồi, mình lại bước ra khỏi bóng tối đó, để tìm thấy mình, một người hạnh phúc và tươi sáng hơn.
Mình đã lớn lên với muôn vàn câu hỏi tại sao. Tại sao người ta yêu nhau, nhưng lại bỏ lỡ nhau. Rõ ràng chỉ cần một người ngỏ lời, người kia sẽ không thể rời đi. Vậy mà họ lại chọn im lặng, rời khỏi cuộc sống của nhau mãi mãi.
Thời gian này mới nhận ra, có người đến cả bản thân cũng khó lòng chăm sóc. Người như vậy, sao có đủ dũng cảm để gánh vác cuộc đời người khác.
Mình biết chữ thương nó nặng. Nhưng mình đã nghĩ sau gia đình, có một người ở ngoài kia thương mình chẳng kém.
Dù cho nhiều lần cãi vã, bất đồng quan điểm, mình vẫn tin là chúng mình sẽ không dễ dàng buông tay. Vì chữ thương nó nặng, nên càng trân trọng nhau hơn.
Tới khi mình biết, chữ thương đó đã dần mờ nhạt sau những lần mình vô tình bỏ qua. Là khi hình nền điện thoại của họ không phải mình, hay khi mình hờn dỗi họ cũng không còn sốt sắng.
Hóa ra, họ đã chuẩn bị rời khỏi cuộc sống mình bằng cách như vậy. Họ đi, để lại cho mình một khoảng trống. Họ đã đến, trao cho mình một niềm tin. Và rồi, họ lại lấy nó đi mất.
Sau nhiều lần trách móc, mình đã quên nhìn vào sự thật. Rằng lòng người mới là điều khiến mọi thứ đổi thay.
Mình sống qua những ngày đầy ám ảnh và nghi hoặc.
Khi những điều tốt đẹp tới, mình luôn soi xét liệu rằng chúng có ẩn chứa nỗi đau đằng sau vỏ bọc. Luôn chần chừ mỗi khi có ai đó đưa tay kéo mình ra khỏi đống vụn vỡ.
Mình không rõ "ngày nào đó ta sẽ lại yêu" có thật sự tồn tại không. Nhưng mình hy vọng sau này người mình gặp sẽ là một người yêu những điều bình thường. Chúng mình dành cho nhau một cái ôm ấm áp, an ủi đối phương qua hàng vạn đêm tàn.
Nhìn dáng vẻ hiện tại, ai cũng ngưỡng mộ. Nhưng chỉ có bản thân mình biết, mình đã cố gắng và vất vả đến nhường nào.
Vậy nên, hãy thương mình từ bây giờ. Hãy mạnh mẽ, để bảo vệ bản thân, để năm tháng sau này có thể mỉm cười hạnh phúc.
Tớ thích ngồi quán trà ven đường, thủ thỉ với đối phương vài chuyện vặt vãnh. Hoặc chỉ cần ngồi với nhau, lặng nhìn lên trời. Không cần nói gì, nhưng cả hai đều biết chúng mình đang hiện diện trong cuộc đời của nhau.
Tớ muốn gặp một người khi trời vào thu, không phải là tớ thiếu hơi ấm mà bởi vì lúc đó trái tim tớ đủ ấm để cảm nhận được tình yêu thật sự.
Nếu được, hãy đến gặp tớ vào mùa thu. Rồi cùng nhau bước qua ngày đông lạnh giá. Đón sự rộn ràng của mùa xuân, chìm đắm trong sự tươi mới của mùa hạ và lại dịu dàng bên nhau mùa thu.
Ngày trước, thi thoảng mình hỏi người khác rằng mình có điều gì chưa tốt không. Mình vẫn biết chẳng có ai hoàn hảo, đâu đó vẫn có những thiếu sót. Nhưng mình luôn tự ti về bản thân, vậy nên cứ nơm nớp lo sợ người khác sẽ không thích mình bởi những điều chưa tốt.
Hôm trước, mình hỏi lại bạn mình câu đó. Bạn thản nhiên đáp, điều không tốt thì mau quên lắm. Chỉ nhớ tới những điều tốt đẹp thôi.
Khoảnh khắc đó mình chợt nhận ra, những người thương mình họ không bận tâm quá nhiều tới điểm không tốt của mình. Chỉ có mình là để ý hơn ai hết.
Hóa ra, bằng hành động hay lời nói, những điều từ người thương mình luôn đem lại cho mình một cảm giác an toàn tới vậy.
Mình vẫn đi làm như mọi khi, vẫn cười nói như thường ngày.
Mọi thứ vẫn diễn ra như vậy, chẳng có gì khác thường. Nhưng cũng có lúc mình đã tự nói với bản thân, không sao mà, sẽ ổn thôi.
Tớ sẽ rất vui nếu như một ngày chẳng có nổi một nụ cười trên môi, có người nhẹ nhàng đưa cho tớ chiếc kẹo ngọt. Không gặng hỏi tớ đủ thứ câu, chỉ lặng yên ngồi cạnh bên.
Họ để ý tới những lần vô tình làm tớ buồn, để không lặp lại điều đó. Họ nhẹ nhàng chỉ cho tớ biết mình đang thiếu sót điểm nào mà không khiến tớ cảm thấy mình ngốc nghếch.
Họ dành lời khen cho tớ mỗi khi tớ hoàn thành công việc, dù không phải là điều gì quá to tác.
Những điều tưởng nhỏ nhặt ấy lại không dễ dàng mà có được. Tớ nghĩ họ đã phải trải qua vô số điều khó khăn, nhưng vẫn chọn kiên nhẫn, dịu dàng với thế giới xung quanh họ. Bởi vậy, nếu như cậu gặp được người đó, hãy trân trọng họ thật nhiều.
Mình muốn ở bên một người cho mình cảm giác an toàn, chứ không phải tạo cho mình một sự ràng buộc trong mối quan hệ.
Tình yêu với mình là đồng hành, là cùng lớn lên, cùng tự do, cùng học cách yêu mà không giam nhau lại.
Mỗi người đều có hướng đi của riêng mình, nhưng cả hai đều có chung một đích. Chúng mình sẽ hỗ trợ nhau, không ép người kia theo ý mình.
Tình yêu với mình là sự tin tưởng, là cho nhau không gian để sống tự do. Là khi cả hai có thể thoải mái là chính mình nhưng vẫn ở cạnh nhau.
Ngay khi đọc được câu văn này, mình đã mỉm cười. Bởi vì mình biết, mình đã kiên cường trải qua những giông bão mà cuộc đời này đem đến như nào. Những lúc rơi vào khó khăn, mình càng phải mạnh mẽ và tin vào bản thân hơn bất kỳ ai.
Mình vẫn thường hay tự dặn lòng, mọi chuyện đều đã được sắp đặt. Chuyện gì đến, đều có nguyên nhân của nó và việc của mình là đón nhận chúng bằng một trạng thái tích cực nhất.
Chẳng phải sau tất cả mọi chuyện, chúng mình đều đã vượt qua được đó sao. Vậy nên, mình mong cậu đủ sức để vượt qua. Và tin rằng, những khó khăn đó sẽ giúp cậu trở thành một người bản lĩnh.
Mình mong bản thân vững lòng để bước qua những tháng ngày khó khăn. Và có lẽ, mình vẫn luôn nhận được sự dịu dàng từ thế gian này.
Tháng mới bước đến, mong rằng những điều còn dang dở sẽ được hoàn thành.
Mình thấy từ này như dành cho bản thân vào thời điểm hiện tại. Mình không cảm thấy cô đơn hay buồn chán khi ở một mình.
Mình tận hưởng từng khoảnh khắc, từng điều nhỏ nhặt diễn ra hàng ngày. Mình tập trung vào bản thân và điều đó khiến mình biết mình cần gì, điều gì khiến mình hạnh phúc và điều gì thực sự đáng để tâm.
Dù mình có thể vui vẻ một mình nhưng không có nghĩa là mình thích một mình. Nếu như sự xuất hiện của ai đó khiến tim mình rung động, mình sẵn sàng để người đó bước vào cuộc sống của mình.
Mình vẫn luôn hoài nghi về việc bản thân có xứng đáng được yêu thương. Dường như lúc nào cũng trong trạng thái phòng vệ, sợ ai đó thấy điểm yếu của mình. Cứ vậy, có lẽ mình đã bỏ lỡ người yêu thương mình bằng tất cả sự chân thành mà họ có.
Mình không tin sẽ có ai đó chờ đợi, mong được gặp mình mỗi lúc. Mình thực sự muốn biết cảm giác được nhớ nhung sẽ như thế nào.
Những thứ mình mong đợi, có lẽ cũng được hồi đáp. Về một người âm thầm theo dõi, chờ đợi mình. Tới khi gặp nhau, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía mình, ôm trọn mình vào lòng.
Trong mắt nhiều người, lần đầu gặp mình cảm nhận chung đều thấy khó tính. Có lẽ nhìn vẻ mặt của mình có phần "lạnh lùng", không thân thiện.
Dù cho có lúc mình hay cười đùa nhưng mình vẫn thấy mình là người khó tính. Mình có sự ưu tiên rõ ràng cho các mối quan hệ.
Mình có thể trẻ con, làm nũng với những người thân thiết. Nhưng mình cũng là người khó gần với những người xa lạ. Cách mình thể hiện với mỗi người là khác nhau, là một tính cách riêng của mình.
Với mình, mối quan hệ tốt đẹp nhất đều xuất phát từ sự chân thành, không lừa dối. Đó cũng sẽ là mối quan hệ bền vững mà mình muốn trong cuộc sống của mình.
Có những đêm mình bật khóc nức nở vì chuyện xảy ra khó khăn quá. Mình sợ ai đó thấy mình khóc, sợ họ thấy mình yếu đuối. Vậy nên luôn cố giấu và khóc một mình như thế.
Mình không mạnh mẽ và cũng muốn được yếu đuối. Nhưng bởi mình biết ai cũng có cái khó của riêng mình. Nên mình muốn tự bản thân xoay sở vấn đề của bản thân.
Mình biết chúng mình cũng giống nhau. Có những đoạn đường sẽ phải đi một mình. Nhưng mà mình mong vào những ngày cùng cực, sẽ có người ôm lấy cậu vào lòng.
Ngủ ngoan, bạn nhỏ.
Cậu sống tử tế, chân thành với mọi người xung quanh.
Cậu giúp đỡ người khác, biết dành lời khen cho mọi người.
Cậu mạnh mẽ vượt qua những thử thách mà cuộc sống này đem tới.
Vậy nên, nếu lúc nào đó cậu cảm thấy bản thân kém cỏi hãy nhớ rằng cậu có nhiều điểm cộng lắm. Và điều cậu nên làm là dành lời khen cho chính mình.
Cậu có thể khen ngợi người khác, nhưng lại không ghi nhận mình. Cậu có thể tha thứ cho người khác, nhưng lại trách móc bản thân.
Mình mong những điều cậu có thể làm cho người khác cũng nên làm với chính mình. Dịu dàng mà mình có, nhất định phải dành cho bản thân đầu tiên.
Cuộc sống vốn có nhiều thay đổi, nhưng sự dịu dàng mà cậu có sẽ chẳng bao giờ đổi thay.
Đôi khi mình tự hỏi tại sao cùng thời gian như vậy, có người họ làm được rất nhiều việc một lúc, có người làm vài ba việc đã kêu không có thời gian.
Có lúc, mình thấy bản thân rất lười biếng, không học thêm điều gì mới mẻ. Giống như mọi người đều đang tiến về phía trước, chỉ có mình là dậm chân tại chỗ.
Mình là đứa lo sợ đủ thế, dù cho người khác không cảm thấy như vậy. Có lẽ mình đã mang một vỏ bọc, che đậy đi chúng.
Mình nghĩ nếu ai biết về nỗi sợ của mình, họ sẽ chê cười và coi đó là điều chẳng đáng.
Thế nhưng, mình đã âm thầm bước vào nỗi sợ ấy rất nhiều lần. Mình biết chỉ có như vậy mới giúp bản thân thoát khỏi chúng.
Đôi lúc, chẳng cần ai phải hiểu, cũng không cần một ai ghi nhận. Chỉ cần mình biết, mình đã chiến thắng bản thân, vậy là đủ.
Thi thoảng, mình sẽ dọn dẹp lại "ngôi nhà" của mình. Bởi những thứ không phù hợp sẽ khiến mình mệt mỏi.
Mình sẽ dọn lại nơi ở, bỏ đi những đồ không dùng tới. Sắp xếp lại mọi thứ gọn gàng, đúng nơi.
Mình dừng lại một vài việc mà bản thân không thực sự thích. Ngắt kết nối với vài mối quan hệ.
Bỏ đi vài điều là cách mình tìm về chính mình.
Chỉ cần có ai "đụng" vô mình là như thể mình có thể ăn tươi nuốt sống người ta luôn vậy. Thế là tự cô lập bản thân, không muốn nói chuyện với bất kỳ ai.
Nhưng rồi cũng tự hết, lại bình thường như không có gì xảy ra. Cảm xúc ấy mà, đôi khi nó cứ lên xuống như vậy. Mình thả trôi một chút, cũng chả sao.
Mình của vài năm trước, là một người tiêu cực vô cùng. Mình luôn nghĩ bản thân không đủ tốt, không giỏi giang, mình dễ khóc trước những điều lặt vặt. Tính tình của mình thất thường, thậm chí là dễ cáu gắt. Mình thu mình lại, ở thế giới riêng của bản thân.
Thế nhưng, mình đã gặp bạn vào ngày cùng cực như thế, bạn đã kéo mình ra khỏi cái vũng lầy tăm tối đó. Mỗi ngày bạn đều gieo cho mình suy nghĩ rằng mình không xấu xa, mình giỏi và mình xứng đáng với những điều tốt đẹp.
Mình biết ơn bạn, biết ơn bản thân vì đã cùng nhau đi qua những quãng ngày u ám đó. Mình không biết tương lai chuyện gì sẽ tới. Mình trân trọng hiện tại và biết ơn những gì đã qua.
Với mình, đó là điều chân thành và bền bỉ nhất trong mọi mối quan hệ. Không phải là đi thay nhau, cũng không phải là dẫn dắt ai đó, mà là cùng bước trên một hành trình.
Mọi chặng đường mà mình đi qua, luôn có người kề bên, ủng hộ. Dù có thể không xuất hiện trước mặt nhưng luôn hiện diện ở trong tim
Mình không trông chờ ai đó bước đến và tặng mình bó hoa. Mình thích tự gieo những hạt giống, rồi cẩn thận chăm sóc chúng cho tới khi nó trở thành bông hoa tươi tắn.
Dẫu cho vụng về, mình vẫn tin rằng sự kiên trì của mình sẽ được đền đáp. Những bông hoa ấy có thể cần thời gian để nở rộ, nhưng nhất định chúng sẽ nở vào thời điểm thích hợp.
Mình không chỉ nói về bông hoa, mình muốn nói về những khát khao của cậu. Hãy gieo những hy vọng, niềm tin của bản thân và rồi tỏa sáng.
Mình lớn lên, rời xa nơi mà mình gắn bó bao năm để đến với một thành phố xa lạ và mình trở thành một "ai đó".
Mình gặp gỡ nhiều người, có đôi khi chỉ là lướt ngang qua đời nhau. Họ cũng sẽ quên mình, không nhớ mặt, không nhớ tên giống như chưa từng quen biết.
Đã từng có khoảng thời gian, mình tìm mình ở đâu đó trên đời. Mình nghĩ khi lớn lên, sẽ làm được chuyện này chuyện kia. Nhưng sau cùng, mình không thực sự muốn làm gì lớn lao.
Mình sẽ là ai giữa thành phố rộng lớn này. Mình không biết và dường như cũng chẳng quan trọng đến vậy. Chí ít thì mình vẫn ở đây và được là một "ai đó".
Mình từng bảo mình không muốn khóc về đêm. Vì giấc ngủ sẽ không ngon, hôm sau mắt sẽ sưng và mình sẽ thức dậy bằng một ngày không mấy vui vẻ.
Nhưng thời điểm đó lại là khoảng thời gian mà mình dễ khóc nhất. Lúc đó, mình là mình. Không phải đeo chiếc "mặt nạ" và kiểm soát cảm xúc bằng lí trí nữa.
Mình không rõ mình khóc vì điều gì. Chỉ là cảm thấy mệt và muốn khóc. Nghĩ lại thì, chỉ là khóc thôi mà. Nếu còn khóc được, khóc mà giúp bản thân thoải mái hơn mình vẫn sẽ khóc.
Mình của ngày trước, làm gì cũng để tâm ánh nhìn người khác. Luôn ưu tiên cảm xúc của đối phương mà chẳng mảy may tới chính mình.
Lâu dần, mình nhận ra mình có thể làm người khác vui vẻ nhưng bản thân lại không được thoải mái. Mối quan hệ như vậy rồi cũng khiến mình mệt mỏi, cạn dần năng lượng. Thay vì ở bên những người khiến mình phải gồng, mình có thể lựa chọn ở bên một ai đó mà cả hai đều được thoải mái.
Cuộc đời này ngắn lắm. Vậy nên, mỗi giây mỗi phút đều đáng giá. Hãy sống cho mình, cho những người thương mình.
Mình mong khi thức dậy, cơ thể đã được nạp lại năng lượng. Và mình sẽ tiếp tục chặng đường mà mình đi.
Mình không muốn mơ gì cả, chỉ mong giấc ngủ sẽ trọn. Lòng mình an yên, muộn phiền sẽ tan biến, vậy là đủ.
Có những ngày, mình chỉ muốn bé lại một chút. Để được buồn mà không cần giấu, mệt mà có thể khóc và sai thì có người nhẹ nhàng vỗ về mình.
bình thường hoá việc tốt nghiệp 4 năm đại học mà thành tích không có, công việc ổn định cũng không,
bình thường hoá việc 22 tuổi bước vào đời với hàng ngàn nỗi chênh vênh, lo lắng,
và bình thường hoá việc, bạn chẳng hoàn hảo trong mắt bất kì ai.